Về trang News Xu hướng

Train AI bằng sách có bản quyền — toà bảo được, cái sai là ở chỗ lấy sách lậu

Cenix · 24.08.2026 · 2 phút đọc

Vụ Anthropic bồi thường 1,5 tỷ USD tưởng là chiến thắng của giới cầm bút, nhưng đọc kỹ phán quyết thì câu chuyện khác hẳn.

Train AI bằng sách có bản quyền — toà bảo được, cái sai là ở chỗ lấy sách lậu

Hầu hết tác giả đã xuất bản sách đều đã, mà không hề hay biết hay đồng ý, góp phần đào tạo chính những công cụ AI đang đe doạ nghề của họ. Nghe là thấy sai rồi đúng không? Thực tế phức tạp hơn nhiều.

Năm ngoái, thẩm phán William Alsup buộc Anthropic bồi thường 1,5 tỷ USD cho một nhóm nhà văn — một trong những phán quyết đầu tiên thuộc loại này. Nhìn qua thì đây là chiến thắng của giới cầm bút. Nhưng Alsup thực ra đã phán rằng việc Anthropic dùng sách để train là hợp pháp. Cái ông phạt là hành vi tải sách lậu từ các thư viện ngầm.

“Giống bất kỳ độc giả nào khao khát trở thành nhà văn, các LLM của Anthropic học từ tác phẩm không phải để chạy đua sao chép hay thay thế chúng — mà để rẽ một khúc cua và tạo ra thứ khác biệt.”

Luật sư Cathy Gellis, chuyên về sở hữu trí tuệ và công nghệ, cho rằng phán quyết này nhìn chung có lợi cho phía AI hơn. 1,5 tỷ USD là bao nhiêu với một công ty được dự báo doanh thu khoảng 200 tỷ USD/năm vào 2028?

Luật từ 1976 xử chuyện của 2026

Điểm mấu chốt: luật bản quyền Mỹ chưa được cập nhật kể từ 1976. Các thẩm phán đang phải lấy hướng dẫn của 50 năm trước để xử những câu hỏi định hình cả một ngành.

Luật sư Jason Henderson (JWL International) tóm tắt xu hướng hiện tại của toà: nếu bạn train trên tài sản của người khác với mục đích cạnh tranh trực tiếp với họ, toà sẽ không ủng hộ. Nếu không cạnh tranh trực tiếp, toà thường tìm cách cho qua. Đây chính là logic trong vụ Thomson Reuters kiện Ross Intelligence — thẩm phán Stephanos Bibas kết luận việc Ross dùng nội dung của Reuters để dựng nền tảng pháp lý cạnh tranh không mang tính “chuyển hoá”.

Một nhánh khác cũng đáng ghim: trong vụ Thaler v. Perlmutter, toà phán rằng tác phẩm 100% do AI tạo ra thì không được bảo hộ bản quyền. Câu hỏi kế tiếp thì chưa ai trả lời được — làm sao chứng minh một tác phẩm có dùng AI, và dùng bao nhiêu phần trăm?

Gellis đưa một phép so sánh khá hay: nếu bạn viết tiểu thuyết bằng Word và bấm kiểm tra chính tả, chẳng ai nghĩ Word sở hữu cuốn sách của bạn. AI đang buộc chúng ta xem lại cả một đống quyết định mà lâu nay ai cũng cho qua.

Mấy fen nghĩ ranh giới hợp lý nằm ở đâu — train được, nhưng phải trả tiền cho tác giả, hay cứ để fair use quyết? Comment cho tui nghe.

Nguồn tham khảo: TechCrunch

Nguồn: TechCrunch